CẢNH SÁCH CHO NGƯỜI XUẤT GIA

Lời Răn Để Lại Cho Đệ Tử Xuất Gia của Pháp Sư Đạo An

Giã từ các đệ tử,

    Xuất gia hành Đạo, là việc nặng nhất, khó nhất, không nên tự khinh thường, không nên tự dễ dãi. Xuất gia là việc nặng vì phải gánh vác Đạo Đức, giữ gìn Nhân Nghĩa, phụng trì tịnh giới, đến chết mới thôi. Xuất gia là việc khó vì phải dứt bỏ thế tục, cắt ái từ thân, chuyển hóa tình tánh, không đồng với người. Làm việc người không thể làm, dứt việc người  thể dứt, chịu khổ chịu nhục, hy sinh thân mạng, nên gọi là khó.       

    Người xuất gia gọi là Đạo nhân. Đạo nhân là người dẫn dắt người khác, nên việc làm phải gương mẫu, lời nói phải chuẩn mực. Mặc áo xuất gia, làm việc gì cũng phải hợp với khuôn phép, không tham không tranh, không nịnh, không dối; học vấn cao xa, chí giữ huyền mặc. Đạo nhân danh đứng vào hàng Tam Tôn, tịnh hóa thân tâm, thành bậc hiền thánh. Vì vậy, đạo nhân được quân vương không mong đền ân, cha mẹ chẳng trông báo hiếu. Người trong thiên hạ đều quy ngưỡng nương về, bớt phần vợ con để cúng dường cơm ăn áo mặc, hạ mình lễ bái, không nài lao nhọc. Đây là do người xuất gia ý chí cao xa, hạnh tu thanh tịnh, cảm thông với thần minh, đạm bạc trong sạch, thực hiếm thực quý.

    Tự mình phóng túng đạo pháp mới suy đồi. Người mới học chưa hiểu pháp tắc, bỏ chánh chấp tà, quên mất chân thực, lấy thông minh vặt cho là trí, dùng lợi cúng nhỏ cho là đủ, suốt ngày ăn no, không chỗ dụng tâm. Nếu lui bước tự suy xét lại mình, cũng thấy thực rất đáng thương! Xét ra, ngày nay xuất gia, có người đã nhiều năm mà kinh pháp không thông, văn tự chẳng rõ, luống mất một đời, không chút thành tựu. Những việc như vậy, há chẳng biết suy nghĩ kỹ sao?. Đại hạn vô thường đến, không sớm thì tối, không luận mạnh yếu, phải chịu đau khổ nơi ba đường. Vì nghĩa thầy trò sâu nặng, nên mới chỉ ra, những ai có đạo tình, xin lấy đây mãi mãi làm lời răn nhắc.

Ông đã xuất gia

Xa lìa mẹ cha

Cạo tóc hủy hình

Khoác mảnh áo đà

Ngày từ thân thuộc

Lớn nhỏ lệ sa;

Diệt tình vui đạo

Chí cao thiên hà.

Nên giữ tâm ấy

Học nghiệp cho minh

Nếu còn đem tâm

Theo đường sắc thinh

Lững lơ năm tháng

Đạo nghiệp không thành

Đức hạnh ngày tổn

Tiếng xấu ngày sinh

Thầy bạn hổ thẹn

Người tục cười khinh

Xuất gia như thế

Chỉ thêm nhục mình.

Nay lời khuyên nhắc

Phải gắng chuyên tinh.

      ***

Ông đã xuất gia

Phụ tình quân thân

Phải nên cố gắng

Chí nhìn thanh vân

Xa miền danh sắc

Phong thái siêu trần

Vàng bạc chẳng quí

Duy đạo là hơn

Giữ tiết thanh cao

Nghèo khổ không sờn

Tu đức độ mình

Độ khắp thế nhân.

Nếu như cải tiết

Theo thói phong trần

Ngồi chẳng ấm chiếu

Chạy khắp tây đông

Thân như sai dịch

Danh lợi mê lòng

Giới đức kém thiếu

Đạo lý chẳng thông

Đàn tín bình luận

Bạn hữu xa dần

Xuất gia như thế

Năm tháng uổng công

Nay lời khuyên nhắc

Tự thương tự phòng.

   ***

Ông đã xuất gia

Tối hoặc thông minh

Học dù nhiều ít

Hạnh gắng chuyên tinh

Bậc thượng thiền quán

Bậc trung tụng kinh

Bậc hạ tu phước

Chùa tháp kinh dinh

Đâu nên hôm sớm

Một việc không thành

Xuất gia như thế

Luống uổng kiếp sinh

Nay lời khuyên nhắc

Chớ phụ lấy mình.

s513037892264040667_p18_i1_w233.jpeg