Vô Thường và Giải Thoát Đạo

Cuộc đời vốn tạm bợ mong manh, mộng huyễn không thực, như bóng nước lúc trời mưa, tợ ánh trăng lồng đáy nước…. Nhưng bề ngoài chỗ mong manh đó là vẻ đẹp long lanh, muôn màu muôn sắc, khiến cho bao người phải điên đảo mộng tưởng! Cho nên, chúng ta như nàng công chúa ngây thơ thuở xưa, không màng viên ngọc quý vô giá trên người, mà khóc lóc đòi có bằng được xâu chuỗi kết từ bong bóng nước!

Từ chỗ nhận giả làm chân này, bao nhiêu nước mắt chúng ta đã rơi vì đau khổ, bao nhiêu xương thịt chất chồng vì sinh tử từ vô lượng kiếp đến nay. Như vậy, nỗi khổ niềm đau của chúng ta là do nhận giả làm chân, chấp thật không buông, để một đời sống say chết mộng và nhiều đời sinh tử ngược xuôi:

   Cho nên, vô thường đau khổ chính là vị thiện tri thức đã thức tỉnh chúng ta giật mình tỉnh giấc chiêm bao ngũ dục, tìm về mái nhà hạnh phúc ngày xưa, nơi có Cha Lành luôn ngóng đợi. Vô thường cũng là đề tài thiền quán ngay trong cuộc đời, ở nơi thân tâm của mình mà không cần phải tìm đâu xa xôi.