Hoa Hồng Dâng Mẹ
Mỗi một mùa cây lá rụng vàng
Mỗi lần khóc mẹ đón thu sang
Hoa nở áo ai màu đỏ thắm
Riêng con hoa trắng luống bẽ bàng!
       ***
Bẽ bàng nhớ mẹ đức cưu mang
Ân nặng bằng non khó nghĩ bàn
Thân đã xuất gia, ân chưa đáp
Thẹn lòng khi đến hội Vu-lan.
       ***
Vu-lan cứu khổ ở ba đàng
Ngục tối bao người mãi khóc than
Giọt nước nhành dương ơn Bồ-tát
Lửa hồng bỗng chốc hóa sen vàng!
       ***
Sen vàng chợt nở giữa trần gian
Con gặp Mẹ xưa khắp nẻo đàng
Mẹ khác màu da và giọng nói
Mẹ vô lượng kiếp suốt thời gian.
       ***
Thời gian hành đạo chẳng từ nan
Ngục tối thắp lên ánh Đạo Vàng
Hoa trắng hóa hồng, hoa bất diệt
Xin dâng lên Mẹ mỗi thu sang.
          Sakya Minh-Quang