Thơ Từ Giã Vợ Đi Xuất Gia  

                                         Đại sư Liên Trì

                                         Sakya Minh-Quang dịch

Nàng thấy chăng?

Cô gái xóm đông khỏe như hổ

Mang thai nặng nhọc không than khổ

Tối qua còn đứng dựa cổng làng

Sáng nay đã ra ngoài thiên cổ!

Lại thấy chăng ?

Chàng trai xóm Tây mạnh như rồng

Ăn uống no rồi say giấc nồng

Hồn đi mãi miết không về lại

Sáng ra chỉ còn cái xác không!

Người trước mắt còn thế ấy

Bao người phương khác cũng như vậy

Rảnh suy tính lại kẻ thân quen

Năm tháng qua rồi còn lại mấy?

Vậy mới tin

Thơ Chu Hi

Lời lời chân thật chẳng sai chi:

“Hôm qua đầu đường còn cưỡi ngựa

Sáng nay quan quách đã liệm thi!”

Người thông tuệ

Chớ ngủ mê

Người khác đã vậy mình cũng vậy

Thỏ chết chồn còn biết rơi lệ

Mình chết không thương, sao quá tệ!

Vào bụng lừa

Ở  thai ngựa

Địa ngục khổ não nói sao vừa

Muốn được thân người lại như nay

Khó hơn đáy biển mò kim nữa!

Tôi viết ra

Lời thiết tha

Mỗi lời lệ máu mỗi tuôn ra

Tình nghĩa một đời vài câu nhắn

Xin nàng quyết định, kẻo ngày qua....

                                 

s513037892264040667_p18_i1_w233.jpeg